Đức Phật Dược Sư là một trong những vị Phật quan trọng trong truyền thống Phật giáo Mahayana. Dược Sư đại diện cho sự chữa lành và cứu rỗi cho tất cả mọi người, nhằm giúp họ tránh khỏi khổ đau và bệnh tật.
Phật Dược Sư có bổn nguyện là trị được các phiền não về tâm lẫn thân của chúng sinh. Ngài là đấng giác ngộ có lòng từ bi vô mẫn với hết thảy chúng sinh. Ngài giúp chúng sinh thoát khỏi đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn, giúp họ thoát khỏi hiểm nguy, khó khăn, diệt trừ ba độc tố là vô minh, bám víu và hận thù tức tham trước, si mê và sân hận – nguồn cơn của mọi bệnh tật và nguy hại.
Trong kinh Dược Sư có đoạn: “…Nếu có người bệnh nào, muốn khỏi bệnh khổ thì quyến thuộc họ phải thọ trì tám phần trai giới trong bảy ngày, bảy đêm tùy theo sức mình. Sắm sửa đồ ăn uống và các thứ cần dùng khác cúng dường đến chư Tăng ngày đêm sáu thời, lễ bái cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai.
Đọc tụng kinh này bốn mươi chín biến và thắp bốn mươi chín ngọn đèn, lại tạo bảy hình tượng đức Dược Sư trước mỗi hình tượng để bảy ngọn đèn, mỗi ngọn lớn như bánh xe, đốt luôn trong bốn mươi chín ngày đêm đừng cho tắt; còn cái thần phan thì làm bằng hàng ngũ sắc bề dài bốn mươi chín gang tay và phải phóng sinh bốn mươi chín thứ loài vật thì người bệnh ấy qua khỏi ách nạn, không còn bị hoạnh tử và bị các loài quỷ nhiễu hại”.
Đức Phật Dược Sư được miêu tả tay cầm một chén chứa nước giữa lòng của Ngài và đôi chân ngồi vẫn tại trên hoa sen.
Đức Phật Dược Sư được tôn kính rộng rãi trong các truyền thống Phật giáo, đặc biệt là trong truyền thống Phật giáo Đại thừa và Thiền định. Người tín đồ thường cầu nguyện và truyền nguyện cho sự chữa lành và bình an từ Đức Phật Dược Sư. Ngoài ra, nhiều người cũng trang trí và đặt tượng của Ngài trong không gian thờ cúng và các tổ đình.
Đức Phật Dược Sư được coi là biểu tượng của lòng từ bi và sự chữa lành trong Phật giáo. Với ý nghĩa của mình, Ngài trở thành một nguồn cảm hứng và hy vọng cho những ai đang trải qua bệnh tật và khó khăn trong cuộc sống.










